Mối tình của tôi đc bắt đầu từ khi tôi gặp đc e .Em học cùng trường với tôi, Em tên VÂN tôi quen e trong những ngày học nghĩa vụ quân sự . E là một cô pé hồn nhiên, nhí nhảnh, vô tư . Từ khi gặp e tôi đã yêu e mất rồi yêu cái hồn nhiên, cái nhí nhảnh..... của e . Khi nói chuyện với e tôi vui lắm , những lúc đi học về tôi cố ý lấy xe ra thật chậm để đc về cùng e, để đc nói chuyện cùng e, đc nhìn thấy e cười..........
Thời gian cứ trôi qua tình cảm của tôi dành cho e ngày 1 lớn ..... nhiều lúc tôi mún nói rằng : TÔI YÊU EM NHIỀU LẮM nhưng lại không dám vì tôi biết rằng em đã có người yêu. tôi là kẻ đến sau ko nên chen vào phá vỡ hạnh phúc đó nên đành chấp nhận làm anh 2 .
Tôi gọi em là pé vì e có dáng người nhỏ nhỏ, xinh xinh đối với tôi e đễ shương lắm. Tôi thường dắt em đi chơi công viên và đã từng hôn trộm lên má em công nhận lúc đó tôi gan thật .. hì ^.^ ..
Tôi cảm thấy vui lắm mỗi khi đc ở bên em, được trò chuyện cùng em .
Tôi cảm thấy vui lắm mỗi khi đc ở bên em, được trò chuyện cùng em .
Đc 1 thời gian vui vẽ thì tôi quyết định rời xa e để e đc hạnh phúc bên người ấy. Đêm đó trời mưa tôi buồn và nhắn tin với em : " pé àk có lẽ từ nay về sau 2 sẽ ko giặp pé nữa đâu.........." dường như lúc đó e cũng hiều tôi muốn làm gì ???? Chắc có lẽ e cũng yêu tôi nên sau đó em kóc và nói với tôi rằng " 2 àk. pé yêu 2 , pé cần 2 , pé ko thể xa 2. Nếu thật lòng yêu pé thì 2 fải can đảm mà giữ lấy tình yêu của mình chứ! còn pé thì pé đã yêu 2 thật rồi 2 àk .Thật sự pé chỉ cảm thấy hạnh phúc khi đc ở bên cạnh 2 .Người đó và pé có cảm giác rất xa chỉ vì pé và người đó đến với nhau quá vội vàng mà thôi 2 cho pé thời gian để pé giải quyết với người đó đc ko????? " . Tôi còn biết làm gì đây nên đành chấp nhập cho e thời gian bởi vì tôi yêu em ....
TPHCM......ngày 30/6 ngày mà tôi và e chính thức là người yêu.
Vậy là Tôi đã có người yêu. Đó là sự thật. Điều đó đúng theo cả hai nghĩa : Tôi yêu người đó và người đó cũng yêu tôi (tôi cho rằng như vậy).
Vậy là Tôi đã có người yêu. Đó là sự thật. Điều đó đúng theo cả hai nghĩa : Tôi yêu người đó và người đó cũng yêu tôi (tôi cho rằng như vậy).
Tôi và người ấy thích dắt nhau ra công viên chơi những lúc hai đứa đc nghĩ học, tôi thích nắm tay người ấy , đc nhìn người ấy cười ,đc ngắm mưa và đc hôn người ấy nữa chứ...........hì hí....^.^
Cảm giác khi yêu thật là hạnh phúc . Trong lòng luôn nhớ tới người ấy,quan tâm người ấy đang làm gì...?? Tôi có thể gói gọn trong từ "nhớ". Và cũng thật kì lạ. Khi yêu người ta suy nghĩ mơ mộng hơn. Tôi đã từng nghĩ xa vời về một cuộc sống có tôi và người ấy. Một cuộc sống dưới một mái nhà đầm ấm và tràn ngập tiếng cư`ời. Tôi cũng đã từng suy nghĩ cho tương lai và rồi nghĩ đến hiện tại. Khi nghĩ tới những khó khăn mà cuộc sống tương lai đem đến, tôi đã tự nhủ phải cố gắng ngay từ bây giờ và tôi cũng muốn người ấy cố gắng cùng tôi . Cả hai sẽ cùng nhau phấn đấu và giữ gìn tình yêu giữa hai người. Điều đó làm tôi cảm thấy hạnh phúc . Tôi tưởng như tình yêu của chúng tôi sẽ bền lâu Thế nhưng như người ta vẫn thường nói: Tình yêu ngọt ngào nhưng cũng có vị đắng của nó.
TPHCM...Ngày 2/9 là ngày tôi ko thể quên vì ngày đó tôi và người ấy chia tay. Chia tay vì lí do người ấy theo đạo chúa nên gia đình tôi ko chấp nhận .............đêm đó tôi đã khóc...khóc thật nhiều... híc híc....híc híc......
Người ấy quyết định chia tay để tôi khỏi khó sự với gia đình vì tôi là con trai cả trong nhà sau này còn phải gánh vác và là trụ cột của cả gia đình .
Từ khi chia tay tôi không dám liên lạc với người ấy, ko đám đối mặt với người ấy vì tôi sợ ko thể quên đc người ấy. Tôi bắt đầu lao vào rượi chè để wên đi những ngày tháng hạnh phúc bên nhau.Và rồi tôi chợt nhận ra rằng làm như vậy chỉ thêm khổ cho mình mà thôi vì sau những cơn say khi tỉnh dậy Tôi vẫn còn nhớ ....nhớ rõ mọi thứ như chỉ vừa mới hôm qua. Nhớ cái cảm giác khi đc nắm tay nhau đi đạo công viên, nhớ những ngày mưa hai đứa ngồi cạnh nhau, nhớ những nụ hôn mặn nồng trao cho nhau ......nhiều ....nhiều lắm ...sao những kĩ niệm về người ấy cứ đong đầy trong tôi . Tôi đã bật khóc khi nghĩ về ngườì ấy ,có lần cái thói quen nhắn tin làm tôi mở điện thoại rồi lại tắt đi không biết bao lần.Tôi muốn nhắn tin cho người ấy để kể cho người ấy biết hôm nay tôi đã làm những gì và muốn hỏi thăm người ấy dạo này sống thế nào?? nhưng con tim tôi ko cho phép nên đành im lặng .
Nhưng lúc ngồi một mình tôi hiểu ra rằng thật ra có đạo hay ko ?? ko quan trọng chỉ vì chúng tôi ko...ko đủ can đảm mà vượt qua thử thách mà thôi. Nếu như lúc đó chúng tôi suy nghĩ thật kĩ thì ....thì đã ko có ngày hôm nay rồi mỗi người một nơi...... híc...híc ...sao mà bùn quá đi.....!
Ước gì !! thời gian có thể quay trở lại nhỉ ????? Để tôi và người ấy có thể làm lại từ đầu nhưng mà điều ước vẫn chỉ là điều ước mà thôi...!! híc....híc....
Ước gì !! thời gian có thể quay trở lại nhỉ ????? Để tôi và người ấy có thể làm lại từ đầu nhưng mà điều ước vẫn chỉ là điều ước mà thôi...!! híc....híc....
Tôi biết Bây giờ thì người ấy đã có người yêu nhưng tôi vẫn chờ, vẫn đợi người ấy , vẫn hi vọng ....hi vọng.......một ngày nào đó chúng tôi có thể trở lại như xưa. Lúc đó tôi sẽ nắm chặt tay người ấy cùng người ấy vượt qua mọi rào cản , mọi thử thách của cuộc đời , của gia đình sau đó sẽ cùng nhau xây dựng hạnh phúc cho tương lai.
♥۩۞۩-‘๑’- ஐ.... Kháµh_¶\IIღu¥êñ ....ஐ-‘๑’-۩۞۩♥
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét